[Dịch] Dị Thú Mê Thành

/

Chương 23: Tự bít đường sống

Chương 23: Tự bít đường sống

[Dịch] Dị Thú Mê Thành

Peng Pai

7.408 chữ

12-09-2026

Ngô Đại Hải nhìn Thanh Linh, ánh đèn nhấp nháy lộn xộn trong tiệm game thùng hắt lên khuôn mặt xinh đẹp mà lạnh nhạt của cô. Chẳng có vẻ gì là nửa từ chối nửa ưng thuận, cũng chẳng có chút uất ức tủi nhục nào, mà là hoàn toàn thờ ơ.

Cô nàng này! Không đơn giản đâu!

Ánh mắt Ngô Đại Hải chầm chậm dịch chuyển, trượt từ khuôn mặt xuống chiếc cổ trắng ngần của cô gái, tiếp đó là vòng một được bao bọc dưới lớp áo đồng phục màu trắng. Bên dưới lớp áo là đường cong đẫy đà, cúc áo thứ hai hơi căng ra, nếu nhìn kỹ, thậm chí còn thấy được cả viền áo lót hằn lên bên dưới.

Đây đúng chuẩn là ngực của một cô gái loài người bằng xương bằng thịt! Lại còn là ngực của một mỹ nữ mười tám tuổi đang tuổi ăn tuổi lớn nữa chứ!

Ngô Đại Hải nuốt nước bọt cái ực rõ là kém cỏi —— Đây không phải là mơ!

Hai gã đàn ông bên cạnh lộ vẻ mặt cực kỳ thiếu thân thiện. Gã biết bọn họ đang khinh bỉ, phỉ nhổ gã, trong lòng khéo còn đang âm thầm ghen tị với gã nữa. Gã cũng tự biết bản thân là một lão dê cụ bỉ ổi, nhưng ngay khoảnh khắc này, gã lại thấy tự hào vì mình là một lão dê cụ!

Ngô Đại Hải mang tâm trạng căng thẳng xen lẫn thành kính, từ từ vươn tay ra... Sắp rồi, gã sắp chạm đến thiên đường, sắp cảm nhận được niềm hạnh phúc tột cùng rồi.

Một cú đấm không chút lưu tình nện thẳng vào mũi Ngô Đại Hải, gã kêu "Á" lên một tiếng, lảo đảo lùi lại hai bước.

Vẫn chưa xong, Thanh Linh vung cặp đùi dài, tung một cú đá thẳng vào bụng dưới của Ngô Đại Hải. Gã chỉ thấy dạ dày quặn đau dữ dội, hai chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.

Thanh Linh nhìn Ngô Đại Hải đang quỳ rạp dưới chân mình, vẫn chưa hả giận.

Cô túm chặt lấy tóc gã: "Thằng ranh này, chán sống rồi hả? Mày vừa định làm cái gì?"

Ngô Đại Hải ngơ ngác toàn tập: "Khoan đã! Là cô bảo cho sờ thì tôi mới sờ..."

"Sờ cái gì?" Thanh Linh hỏi.

Cao Dương chợt nhận ra, là nhân cách phụ Thanh Lăng của Thanh Linh xuất hiện rồi. Thanh Lăng mắc chứng ghét đàn ông, sao có thể để Ngô Đại Hải chạm vào người mình được chứ.

Ngô Đại Hải vô cùng oan uổng: "Sờ... ngực chứ sao."

"Cái loại giòi bọ như mày á? Mày ăn cứt đi!" Thanh Lăng thúc đầu gối cái "rầm" vào đầu Ngô Đại Hải.

Cả người Ngô Đại Hải văng ra xa, va đổ mấy cái ghế.

Vốn dĩ Cao Dương còn đang hóng hớt không sợ chuyện bé xé ra to, nhưng thấy tình hình không ổn, hắn vội vàng lao tới kéo Thanh Lăng lại, nếu không thì có án mạng thật mất.

"Thanh Lăng, bỏ đi."

"Đừng có chạm vào tao!" Thanh Lăng tát ngược lại một cái, nhưng Cao Dương đã chuẩn bị từ trước nên né người về phía sau.

"Mấy con giòi bọ chúng mày! Đưa tao đến đây định làm gì hả?!" Thanh Lăng hét lớn. Đột nhiên, cơ thể cô khựng lại, ánh mắt trở về vẻ bình tĩnh và lạnh lẽo.

Cô nhìn Cao Dương đang căng thẳng ra mặt, rồi lại quay đầu liếc Ngô Đại Hải đang cuộn tròn rên rỉ dưới đất: "Vừa rồi sao thế?"

"Thanh Lăng vừa xuất hiện." Cao Dương nói.

Thanh Linh khẽ nhíu mày: "Không sao, chúng ta tiếp tục đi."

"Tiếp tục cái rắm ấy!" Ngô Đại Hải được cảnh sát Hoàng đỡ dậy, gã ôm cái mũi máu chảy ròng ròng, tức tối gào lên: "Đàn bà mấy người sao lật mặt còn nhanh hơn lật sách thế hả!"

"Vừa rồi có chút sự cố." Thanh Linh giải thích.

"Không muốn cho sờ thì cứ nói thẳng, tôi cũng đâu có ép!" Ngô Đại Hải vẫn rất bực bội: "Đừng tưởng cô là gái xinh thì muốn làm gì thì làm nhé! Cô thử đánh tôi cái nữa xem, tôi đánh trả thật đấy!"

Thanh Linh ngẫm nghĩ một lát: "Chúng ta đấu lại lần nữa, nếu lần này anh vẫn thắng, tôi sẽ bảo hai người họ trói tôi lại, như thế sẽ không có sự cố nữa."Cao Dương ngỡ ngàng: Cô chơi ác với bản thân quá rồi đấy, cô mới đích thị là con ma cờ bạc!

Nhưng Cao Dương nghĩ bụng, lát nữa lỡ có thua, kiểu gì Thanh Lăng cũng lại nhảy ra "quỵt nợ" cho xem.

Bao năm qua, xét về mặt sinh tồn, Thanh Linh luôn che chở cho một Thanh Lăng yếu đuối. Nhưng trong những tình huống thế này, có lẽ Thanh Lăng cũng đang bảo vệ một Thanh Linh quá đỗi cực đoan.

Dù sao thì hai người họ vốn dĩ là một.

Cao Dương trao đổi ánh mắt với cảnh sát Hoàng, quyết định cứ từ từ khoan can ngăn vội, để xem mọi chuyện diễn biến ra sao.

Cơn giận của Ngô Đại Hải tan biến sạch trơn, gã bán tín bán nghi, trong lòng thầm tính toán: Dù sao cũng bị ăn đòn rồi, cùng lắm là chịu thêm vài cú nữa, ngộ nhỡ thành công thì sao? Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu mà!

Gã nhìn Thanh Linh: "Người đẹp, cô nói thật đấy nhé!"

Thanh Linh gật đầu.

"Chơi luôn!" Ngô Đại Hải quệt bừa vệt máu mũi, lại ngồi xuống trước máy game thùng.

Lần này Thanh Linh cũng đã thuần thục hơn nhiều, ngồi xuống, nhét xu, chọn tướng, mọi thao tác liền mạch dứt khoát.

Vẫn là Bá Vương Hoàn đấu với Quất Hữu Kinh.

Quất Hữu Kinh do Ngô Đại Hải điều khiển vừa vào trận đã dồn dập tấn công, còn Thanh Linh vẫn chỉ dùng bốn động tác: đứng phòng thủ, ngồi phòng thủ, phím A chém nhẹ, phím B chém vừa.

Lần này, cô không hề mắc bất kỳ sai lầm nào nữa, tốc độ phản xạ nhanh đến mức phải tính bằng micro giây.

Ngô Đại Hải tung hết ngón nghề, nhưng thứ gã phải đối mặt lại như một cỗ máy không cảm xúc. Bất kể gã tung chiêu gì, đối phương đều đưa ra phản ứng tối ưu nhất ngay tức khắc.

Đỡ đòn. Hóa giải. Hoặc chém trúng đối phương cùng lúc, đổi máu ăn miếng trả miếng.

Ngô Đại Hải chẳng chiếm được chút lợi thế nào, lượng máu lúc nào cũng thấp hơn Thanh Linh.

Cuối cùng, hết giờ thi đấu, không ai bị hạ gục, nhưng Thanh Linh còn nhiều máu hơn một chút nên giành chiến thắng.

Ngô Đại Hải đã nhìn thấu bài của Thanh Linh.

Ván thứ hai, gã không chủ động tấn công nữa mà định đánh thế thủ. Thế nhưng Thanh Linh vẫn vững như bàn thạch, bất động như núi. Dù sao Ngô Đại Hải cũng thua một ván rồi, nếu ván này hòa thì gã vẫn tính là thua.

Ngô Đại Hải sốt ruột, thời gian trôi qua một nửa, gã rốt cuộc đành phải ra chiêu. Nhưng hễ gã ra tay là lại rơi vào nhịp độ của Thanh Linh. Trận đấu nhanh chóng kết thúc, lần này vẫn không ai gục xuống, lượng máu của Thanh Linh nhỉnh hơn một chút.

Thể thức ba ván thắng hai, Thanh Linh thắng.

Cao Dương vốn tưởng Ngô Đại Hải sẽ thẹn quá hóa giận, dù sao gã cũng vừa tiền mất tật mang. Thế nhưng Ngô Đại Hải chỉ ngẩn ra hai giây, rồi hào sảng đứng dậy, dùng hai tay vuốt mạnh quả đầu chổi xể của mình: "Cô thắng rồi."

Thanh Linh rất hài lòng, đứng lên: "Trò này cũng thú vị đấy."

"Chuyện sờ ngực còn tính không?"

"Anh đâu có thắng." Thanh Linh mặt không đổi sắc.

"Được rồi, có chơi có chịu."

Ngô Đại Hải cũng sòng phẳng, gã quay sang nhìn Cao Dương: "Ải cuối cùng, đến lượt cậu rồi đúng không?"

Cao Dương nhìn sang cảnh sát Hoàng, ông chỉ đành bất lực dang hai tay. Hắn lại nhìn Thanh Linh, cô bỏ lại một câu "Tôi ra ngoài dỗ Thanh Lăng một chút" rồi bước ra khỏi tiệm game thùng.

Cao Dương thầm tự giễu: Mình đúng là nhân vật chính mà, toàn phải lên sàn chốt hạ.

Hắn quét mắt nhìn một vòng, các máy game thùng còn lại gồm có "Quyền Vương 97", "Bộ Đội Khủng Long", "Điện Tinh 2", "Tam Quốc Chiến Kỷ", "Tam Quốc Chí", "Rambo Lùn", "Thuyền Trưởng Hook", "Anh Em Người Tuyết".

Tuy hồi nhỏ hắn từng chơi qua hết, nhưng chẳng có trò nào thực sự giỏi. Sau khi suy đi tính lại, Cao Dương chỉ tay vào chiếc máy xèng nằm ở góc phòng: "Thi cái này được không?"Ngô Đại Hải hơi sững người, nhìn hắn với vẻ khó tin: "Cậu chắc chứ?"

"Chắc." Cao Dương gật đầu.

Dù sao tay nghề cũng không đọ lại được, thôi thì so vận may vậy.

"Toang rồi." Cảnh sát Hoàng dường như nhớ lại chuyện gì đó không mấy vui vẻ, đưa tay ôm trán.

Ngô Đại Hải nhếch mép cười, vẻ mặt đầy tiếc nuối vỗ vai Cao Dương: "Người anh em, cậu tự đi vào ngõ cụt rồi đấy."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!